CHIA SẺ

 

Khi chúng ta hiện diện ở đây, chúng ta phải thiết lập một động cơ đặc biệt: Tâm giác ngộ (tâm bồ đề) nhằm hướng đến giác ngộ vì lợi ích của tất cả chúng sinh. Điều này cần một sự chân thành hoàn toàn.

Đức Phật đã đạt được sự giác ngộ của Ngài bởi năng lực của xu hướng trong sạch của tâm giác ngộ (tâm bồ đề) của Ngài. Tất cả những phẩm chất và những sự đạt được của Ngài tùy thuộc vào động cơ giác ngộ ấy.

Để đạt được cùng sự chứng ngộ của Ngài, chúng ta cần phải nguyện cầu để phát triển một tâm niệm như thế của chính mình nhiều tối đa và để có sự tăng trưởng chưa từng có của điều ấy.

Để đạt được một sự giải thoát như thế thì phải tạo nên một công đức lớn lao, mà không vì hơn là phát nguyện tu để đạt đến kết quả giải thoát giác ngộ để có năng lực hổ trợ tất cả chúng sinh cùng thoát ly sinh tử và chứng quả giác ngộ. Như chúng ta đã nói trước đây, nếu thiếu tâm giác ngộ (bodhicitta), chúng ta không thể đạt đến giác ngộ.

Bị cuốn đi bởi những thác lũ của bốn dòng sông bạo động, bị trói chặt bởi gông cùm của nghiệp báo, khó khăn đảo ngược lại, bị quẳng trong màng lưới sắt bẫy rập chấp trước thay cho những trực nhận chân lý, hoàn toàn bị che kín trong bóng tối dày đặc của của đêm dài bất giác.

Bị dày vò không nguôi bởi ba loại khổ não, hết đời này đến đời khác trong vòng luân hồi bức bách. Vì vậy bậc đại trí luôn gắng công phát khởi tâm bồ đề.

Đức Tông Khách Ba
Việt ngữ: Tuệ Uyển
Trích: Ba Phương Diện Chính Của Con Đường Giác Ngộ