Nếu bạnđể ýthì bạn sẽ thấy phần đông những người mà ta gọi làhành giả, luôn luônhành trìvà làm những điềuthiện hạnhvào những ngàyđặc biệt. Tôicũng thế, không ngoại lệ.Chúng tanói rằnghiệu quảcủathiện hạnhtrong những ngày đạicát tườngđược nhân lên hàng trăm lần, hàng ngàn lần hay hàng triệu lần, nếuchúng tahành trìpháp tu này hay pháp tu kia trong ngày này hoặc ngày nọ. Tôi không nói rằng điều này không đúng. Có một số ngày trong năm có nhiềunăng lượng tích cựchơn và có những ngày có những loạinăng lượng khác nhau.
Tại sao sự việc lại như thế?Sự thậtlàchúng tađều rất lười biếng và cần có nhữnglý dohợp lýđể khuyến khích mìnhhành trìPháp.Nếu không,chúng tasẽ không có động cơ nào đểthực hànhbất cứ pháp tu nào. Khi nói về hành trì, tôi không chỉ đề cập đếnhành trì nghiêm túc như hành thiền,lễ lạyvàtụng niệm, tôi nghĩ rằng cácthiện hạnhnhư giúp đỡ cácchúng sanhkhác, mang lạihạnh phúcchochúng sanh,thực hiệntất cả những điềuđức hạnhcũng đều đượcbao gồmtrong việchành trì.
Mỗi ngày, bên cạnh việccầu nguyện,tham thiền, giảng dạy và bận rộn viếtgiáo pháp, tôi đi bộ với chư ni đếnBảo Thápthánh tíchđểđi nhiễu quanhTháp ba lần mỗi chiều. Tôi nghĩ mình sẽ đi nhiễu như thế trong một tuần, nhưng sau đó, tôiquyết địnhsẽ làm như thế mỗi ngàycho đếnkhichấm dứt49 ngày, sau khi Bổn Sư yêu quý của tôiviên tịch. Nếu tôi không lầm thì ngàycuối cùnglà ngày 25 tháng Mười.
Một lầnnữa, nhiềuhành giảcó thể hỏi tôi tại saochúng talạiđi nhiễu quanhBảo Tháptrong tháng này? Nó đâu phải là một thángđặc biệt. Như tôi đã nói, nhiều người cần cólý dođểthực hiệnnhững điềulợi lạc, một phần là vì họ khôngnhận thứcđượcgiá trịcủa mỗi một phút và mỗi một khoảnh khắc trongcuộc đờihọ. Thật ra thì mỗi một khoảnh khắc đều rất quan trọng, rấtđặc biệtvàvô cùngquý báu, và một phần là do sự lười biếng và vì ta không dễ nắm giữ lấy nó đểhoàn thànhmột điều gì đó. Thế nên ngay cảhành trìtâm linhcũng phải đượcthực hànhtrong những ngàyđặc biệt, những giờđặc biệtvà thángđặc biệt.Dĩ nhiênđiều này vẫntốt hơnlà khônghành trìgì cả.Tuy nhiên, nếuchúng tathấu hiểu và mong muốnđạt đượcgiác ngộmột cách nghiêm túc một ngày nào đó, để ta không phải lặp ngụp trongbiển luân hồivô hạn định, thì ta nên thể nghiệm được rằng mỗi một khoảnh khắc, mỗi một giây và mỗi mộthơi thởlà một cơ hội lớn để chochúng tahành trì.
Chúng tôiđanghoan hỷđi nhiễu quanhBảo ThápSwayambhunath mỗi đêm vì Bổn Sư yêu quý củachúng tôi, đểhoàn thànhý nguyệncủa người.Dĩ nhiên, chỉđi nhiễu quanhBảo Thápthôi thì không thể nàohoàn tấtnhữngước nguyệnlợi lạcvô tậncủa người, tựanhư khôngcó vật gì có thể lấp đầyvòm trờibao larộng lớn này vậy. Nhưng tôi làm như vậy vì khi còntại thế, người đã khuyến khích tôi đi nhiễu như vậy. Bất kỳ khi nào tôi chia sẻ cho Bổn Sư của tôi nghe về việc tôiđi nhiễu quanhcácBảo Tháp, về Eco Pad Yatras củachúng tôi,đặc biệtlà về việcđi nhiễu quanhBảo Tháp này, thì người lắng nghe với sự phấn khích và tràn đầyhoan hỷ. Người đã khen tôi và chư ni đãthực hành những điều này. Người luôn luôn nói với tôinhư vầy: “Tất cảchúng tađều phảiđi nhiễu quanhBảo Thápnày càng nhiều càng tốt, vì đây là cách tốt nhất để tịnh hóa nghiệp. Đáng tiếc làvẫn cómột số người trongchúng tađã quá già, quá lười biếng hay quá bận rộn để làm việc này. Chờ đến khichúng ta sẵn sàng làm thì đã quá muộn rồi.” Đây là điều người luôn luôn nói bằng tấm lòng của người. Thế nên sau khichúng tôithực hiệnnghi lễtruyền thốnghơn một tuần, tôi đãquyết địnhđi nhiễu quanhBảo Tháp Swayambhunath ba lần mỗi chiều cùng với chư nicho đếnkhichấm dứt49 ngày, sau khi Bổn Sư của tôiviên tịch. Như thường lệ, chư ni rất sẵn lòng hỗ trợ và làm theo ý của tôi. Tôi muốncảm ơnhọ đãchấp nhậnđiều này từđáy lònghoan hỷ. Đây là một điều khích lệ đối với tôi.Chúng tôiđã cùng nhau đi bộ 13 cây số mỗi chiều và tôihoàn toànhài lòngvới điều này. Tôi nghĩ rằng đây là một tin tốt để chia sẻ với quýđộc giảđang đọc haytheo dõinhững điều tán gẫu mà tôi đang viết ở đây.
Rất nhiều bằng hữu vàđệ tửcủa tôi từ Mỹ, Mễ Tây Cơ và Nam Mỹ đangmong mỏicùng với chư ni và tôi đi nhiễu 13 vòng quanhBảo Tháp.Chúng tôinhất địnhsẽ khuyến khích lẫn nhau. Tôitin tưởngvà mong rằng tất cả cácvị bổn sư, dakas và dakinis, kể cả vị cố Bổn Sư của tôi, sẽ rấthài lòngvàhoan hỷ về nhữnghoạt độnghữu ích mang lạilợi lạccho tất cảchúng sanh. Tôi tin rằng nhữnghành trìtâm linh thực tiễnnhư đi nhiễu và ngay cả sống để yêu thươngv.v…, phải đượcthực hànhmột cáchthực tế. Tôi tin vào việcthực hànhhơn làlý thuyết.Lý thuyếtchỉ hữu hiệu nếu nó hỗ trợ việcthực hành,nếu khôngthì nó sẽ chẳng cónghĩa lýgì cả. Thế nênhành trìtâm linhphải là việc giúp ích cho tất cảchúng sanhmột cáchthực tiễn. Bên cạnh việccầu nguyện,nhập thất, hành thiền vàvô sốnhữnghành trìtrang trọng khác nhau,chúng taphải ra ngoài và làm điều gì đó chochúng sanh.
Sau cùng, nhân cơ hội này, tôi muốnchúc mừngnhà Vua và Hoàng Hậu xứ Bhutan trong ngày cưới của hai vị. Mặc dùchúng tôirất bận rộn nơi đây, tôi sẽcho phéptôi,cha mẹtôi vàchư tăngni xem Lễ CướiHoàng Giachiếu trực tiếp trên đài truyền hình. Tôi đang gởi những lờicầu nguyệncho niềmhạnh phúc vàthành côngtrongcuộc sống thế tụcvàtâm linhcủa hai vị. Tôi cũng rấthoan hỷlà các vị Rinpoche cao trọng củachúng tôiđãdẫn đầuphái đoànđại biểuđi tham dựLễ CướiHoàng Gia. Nhà Vua của một Vương QuốcPhật giáonhư Bhutantượng trưngcho sựthành côngtrong việcduy trìmộttruyền thốngphong phú,vững chãivề mặttâm linhvà hòa nhập vớiđời sốnghiện đại. Tôi tin rằng vớitinh thần trách nhiệm, nhà Vua sẽthành côngtrong việcgiữ gìnsự thăng bằng của haiyếu tốnày trong đất nước của Ngài và lờicầu nguyệncủa tôi luôn hướng về điều này. Ngày mai sẽ là một ngàythú vịđối với chúng tôi, vìchúng tôisẽ xemchương trìnhtruyền hình từ xa và gởi lờichúc tụng,chúc mừngtốt đẹp nhất từđáy lòngmình đến nhà Vua và Hoàng Hậu.