Như đã nói, nếu xao lãng thực hành giáo lý, thì giáo lý sẽ không có giúp ích gì cho chúng ta. Ngoài ra, cuộc sống thì mong manh và vô thường, và vì cái chết và những nguyên nhân gây ra chết là bất định, chúng ta có thể không chống nổi vào bất cứ lúc nào. Chúng ta có thể nghĩ, “Ồ, tôi sẽ thực hành khi lớn tuổi hơn, bây giờ còn trẻ, tôi sẽ sống một cuộc đời bình thường, kiếm tiền, thành công hơn những đối thủ của tôi, giúp đỡ bạn bè, v.v..”. nhưng sự kiện là chúng ta có thể không sống được đến già. Hãy suy nghĩ về ví dụ của người sinh cùng thời với chúng ta. Một số chết lúc còn bé, một số chết lúc trưởng thành, tại nơi làm việc, v.v… Cuộc sống của chúng ta cũng có thể không kéo dài.
Hơn nữa, nếu so sánh với việc có một thân loài vật thì thân người dường như hoàn toàn khó mà đạt được. Nếu khảo sát một cục đất vào mùa hè, bạn có thể thấy nhiều sinh linh trong đó hơn hẳn toàn bộ dân số của nước Pháp! Đó là lý do tại sao chúng ta nói rằng, nếu chỉ xét về số lượng thôi thì có được thân người là vô cùng khó. Vì thế chúng ta cần quyết tâm thực hành Giáo Pháp thay vì bỏ phí cuộc đời vào những hoạt động vô nghĩa.
Việc sử dụng cuộc sống con người của chúng ta để thành tựu Phật Pháp giống như vượt biển đi tìm châu báu và sau đó trở về nhà với mọi thứ quý báu; những khó khăn của chuyến đi sẽ được tưởng thưởng xứng đáng. Còn trở về nhà với hai bàn tay trắng thật đáng xấu hổ! Giờ đây chúng ta đang sở hữu một thân người quý giá và đã tìm được Giáo lý của Đức Phật. Nhờ ân phước và lòng từ của những vị thầy mà bây giờ chúng ta có thể tiếp nhận, học hỏi, và thực hành Kinh điển.
Nhưng nếu chỉ bận tâm với những hoạt động của đời sống thế gian: như kinh doanh, trồng trọt, đánh bại kẻ thù, giúp đỡ bạn bè, hy vọng có được một vị trí quan trọng, v.v.. – và chúng ta chết trước khi có thời gian để thực hành tâm linh, giống như trở về nhà từ hòn đảo châu báu với hai bàn tay trắng. Thật lãng phí không thể tưởng! Do vậy, chúng ta phải tự nghĩ, “Không nên bỏ lỡ cơ hội. Khi có cơ hội quý báu này, tôi sẽ thực hành Giáo Pháp”. Lẽ dĩ nhiên, điều tốt nhất là thực hành suốt đời; mà tối thiểu chúng ta nên thọ quy y đúng đắn, đây là tinh túy của Phật Pháp và đóng lại cánh cửa đi vào những cõi thấp.
Đức Dilgo Khyentse Rinpoche
Việt dịch: Giác Niệm
Trích: Dũng khí giác ngộ







